Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Darling, I'm fear...



"Luẩn quà luẩn quẩn với cái chốn này...
Tôi thấy thật mỏi mệt...!"

...

Những ngày qua của tôi trôi qua thế nào nhỉ?
Mất đứa bạn chí cốt
Mất luôn con mèo tri kỉ gắn bó mới có 14 năm
Mất nốt cả niềm tin vào cái cuộc đời 23 năm gắn bó này...
Ôi! Tôi ngao ngán...
...
Ai nói con gái khi yêu thật đẹp?
Tôi thấy thật xấu xí! Thật xấu xí!
Nghi ngờ và đố kị làm cho con người ta trở nên thật xấu xí.
Nhung nhớ và mong đợi làm con người trở thành hèn mọn.
Kể cả là đợi chờ và thương nhớ cũng biến cơ thể chúng ta già nua...
Tôi khinh!
Tôi khinh tất cả!
Và tôi khinh tôi...
...
Cái cảm giác này thật khó chịu, muốn nói mà không thể nói, muốn hỏi mà không thể hỏi, không có lí do để giận dỗi, cũng chẳng phải yêu thương nhung nhớ, nó cứ như một vấn đề sống còn chỉ chờ nổ ra là tất cả tắt ngúm.
...
Đêm đen...

...

"Anh ơi, em sợ lắm..."


 Quảng Ninh

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Yêu anh !



"Những ngày qua với em thực sự mỏi mệt...
Nhưng em vẫn yêu anh !"

...

Chúng ta cứ như vậy, nhìn nhau không nói gì và mãi chẳng đến gần nhau được.
Em hoài nghi và anh cũng hoài nghi - nhưng lại vẫn yêu nhau.
Vì ta đã độc thân quá lâu nên khi gặp vật báu của đời mình ta vẫn chưa biết cách nâng niu và đón nhận nâng niu.
Xin lỗi vì em ngang bướng, vì em cố chấp, vì em hay nũng nịu...
Em còn nhiều tật xấu lắm.
Còn yêu em thì anh còn phải tự chấp nhận thôi !

...

"Yêu anh !"

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Áp lực!




"...Cho dù em có nghĩ về hôn nhân một cách lạc quan hay bi quan thì khi em yêu một ai đó em sẽ muốn gắn kết cùng họ đến cuối cuộc đời!"

...

Trước giờ tôi vốn không biết.
Tình yêu có thể làm cho người ta thấy áp lực đến nhường này.
Sau đó, là cảm thấy công việc cũng đầy áp lực, cuộc sống bình thường cũng đầy áp lực, con mèo con chó đi qua cũng áp lực. Mà thậm chí, gia đình ta yêu thương nhất cũng làm cho ta vô cùng áp lực.
Ta ủy mị đi.
Cơn gió thổi qua cũng làm ta muốn khóc, thời gian chết cũng làm ta trằn trọc, hoặc một cử chỉ vô ý hay một ánh mắt lạnh lùng cũng làm ta thấy sợ hãi.
Và rồi thao thức suốt đêm.
Vậy... đây có phải là tình yêu không?
Mà sao, nó chẳng đẹp chút nào hết vậy?
...
Ai cũng nói như vậy là tốt nhất cho tôi, chỉ có mình tôi biết đâu là sự thật nhưng lại không thể nào nói ra được.
Tôi dĩ nhiên là yêu anh ấy.
Một người đàn ông như vậy ai có thể không yêu?
Dịu dàng, chu đáo, thành đạt, hơi lạnh lùng và lại đầy nam tính...
Nhưng nếu anh ấy không có những thứ đó thì liệu tôi có yêu anh ấy hay không?
Hoặc đổi lại nếu tôi không như bây giờ thì anh ấy liệu có yêu tôi hay không?
Trước giờ cứ nghĩ, tình yêu của đời tôi một ngày nào đó sẽ do hai trái tim chỉ định, cuối cùng lại đầy lí trí và hoa lá cành...
...
Thật phũ phàng!
...
Nói thật tôi đã nghe quá nhiều lời khuyên rồi.
Từ bé thì khuyên đừng yêu, lớn chút thì giục yêu đi, bây giờ thì là dạy phải yêu như thế nào.
Vậy tôi cứ làm theo lời dạy của người khác, cứ sống cứ nói cứ xuất hiện trước mặt anh với bộ mặt giả tạo như vậy thì liệu anh sẽ yêu tôi chứ?
Anh sẽ yêu tôi phải không?
Yêu cái gì đẹp nhất của tôi hay yêu chính con người tôi?
...
Tôi hoang mang quá!

...

"-Vậy anh muốn cưới em hay muốn cưới một người về làm vợ?
(Cười)"