Thứ Bảy, 7 tháng 2, 2015

Wedding dress...





"Đôi khi, cô tự hỏi mình vì sao phải đi xa đến thế, trong khi hạnh phúc thật sự của một đời người chỉ đơn giản là trong một đêm mưa, nằm bên cạnh mẹ, nhìn ra khu vườn sáng mờ trong bóng tối, và lắng nghe tiếng mưa gõ nhịp trên những mái nhà."

...

Đây là tôi, bắt đầu chào tạm biệt tuổi 24 và đã gần như bước sang tuổi 25.
Đây là tôi, vẫn là tôi của 24 năm trước, trước khi thay đổi mình, từ vô tư lự thành (có thể là) sầu não nỉ non, (hoặc có thể là) nhăn nhó cáu kỉnh.
Nói ngắn gọn thì tôi sắp lên xe hoa về nhà chồng, và nghĩ đến những tháng ngày sau chắc sẽ bận rộn lắm, chắc phải mấy năm nữa mới sờ vào blog được nên hôm nay tranh thủ thăm thú và làm vài dòng.
...
Thực ra tôi luôn tự hỏi, các cô dâu trước khi về nhà chồng có cô nào thấy vui không nhỉ?
Tôi thì không đâu.
Tôi chỉ cảm thấy kết hôn giống như một loại trách nhiệm mà tôi bắt buộc phải làm, phải thực hiện, trong lúc này, trong hoàn cảnh này và trong thời gian này.
...
Tôi cũng luôn luôn tự hỏi mình vì sao phải đi xa đến thế?
Cuộc sống gia đình thực ra đâu có háo hức, đâu có hạnh phúc diễm lệ, đâu có bao phủ toàn màu hồng lung linh ngập trời?
Chồng chưa cưới của tôi cũng chẳng phải người đàn ông hoàn hảo, anh cũng chẳng giàu có đến mức ngủ dậy công việc chỉ có đếm tiền, cũng không tâm lý đến mức giày của tôi bong viên đá là anh vội gắn vào... nhưng tôi vẫn yêu - và vẫn chấp nhận làm vợ anh.
Làm vợ là gì? Làm dâu là gì? Làm mẹ là gì?
Sắp tới phải làm nhiều thứ, nhiều chức vụ như vậy mà tại sao chẳng có ai dạy cho tôi biết mình phải làm như nào, làm ra sao để không bị chê trách?
Tôi trước giờ chỉ có chuyện tình cảm là kín kẽ còn lối sống thì phóng khoáng lắm, tự do lắm, cá nhân lắm. Liệu tôi có quên đi bản thân mình mà hết tâm hết sức lo cho một gia đình nhỏ, đại gia đình lớn, họ hàng tông trạch được hay không?
Tôi liệu có đủ tự tin để sở hữu yêu thương chồng mình mãi mãi, có đủ mạnh mẽ để bảo vệ cho con cái của mình trước sóng gió cuộc đời hoặc liệu có đủ nghị lực để giữ gìn chính tôi - chính bản thân tôi - hay không?
Tôi nói thật là sợ lắm.
Tôi nói thật là nhút nhát là hoang mang là không tự tin đâu.
Vậy mà tôi vẫn làm, vẫn đâm đầu vào, thậm chí còn mỉm cười nhìn vào tương lai.
...
Vì tôi yêu anh ấy.
Vì tôi yêu chồng tôi.
Nên tôi chấp nhận hi sinh tất cả của mình.
...
Chỉ hi vọng anh đừng làm tôi hối hận.
Vì khi đã yêu, đã chọn, đã chấp nhận đi bên anh đến cuối cuộc đời là coi như tôi đã đánh cược hi sinh bản thân mình bước lên một con đường không có cách nào quay đầu lại.
Phía trước là biển mênh mông vô bờ, phía sau lại là hư vô.
Tôi phải bơi thôi!

...

"Giữa thế giới bao la rộng lớn này, chúng ta tìm thấy nhau để thành gì cũng được. Đừng tìm thấy để rồi trở thành một người xa lạ lần nữa trong cuộc đời nhau là được."

                                                                                   Quảng Ninh, một ngày giáp Tết.
                                                                                                 (Sắp kết hôn)

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Darling, I'm fear...



"Luẩn quà luẩn quẩn với cái chốn này...
Tôi thấy thật mỏi mệt...!"

...

Những ngày qua của tôi trôi qua thế nào nhỉ?
Mất đứa bạn chí cốt
Mất luôn con mèo tri kỉ gắn bó mới có 14 năm
Mất nốt cả niềm tin vào cái cuộc đời 23 năm gắn bó này...
Ôi! Tôi ngao ngán...
...
Ai nói con gái khi yêu thật đẹp?
Tôi thấy thật xấu xí! Thật xấu xí!
Nghi ngờ và đố kị làm cho con người ta trở nên thật xấu xí.
Nhung nhớ và mong đợi làm con người trở thành hèn mọn.
Kể cả là đợi chờ và thương nhớ cũng biến cơ thể chúng ta già nua...
Tôi khinh!
Tôi khinh tất cả!
Và tôi khinh tôi...
...
Cái cảm giác này thật khó chịu, muốn nói mà không thể nói, muốn hỏi mà không thể hỏi, không có lí do để giận dỗi, cũng chẳng phải yêu thương nhung nhớ, nó cứ như một vấn đề sống còn chỉ chờ nổ ra là tất cả tắt ngúm.
...
Đêm đen...

...

"Anh ơi, em sợ lắm..."


 Quảng Ninh

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Yêu anh !



"Những ngày qua với em thực sự mỏi mệt...
Nhưng em vẫn yêu anh !"

...

Chúng ta cứ như vậy, nhìn nhau không nói gì và mãi chẳng đến gần nhau được.
Em hoài nghi và anh cũng hoài nghi - nhưng lại vẫn yêu nhau.
Vì ta đã độc thân quá lâu nên khi gặp vật báu của đời mình ta vẫn chưa biết cách nâng niu và đón nhận nâng niu.
Xin lỗi vì em ngang bướng, vì em cố chấp, vì em hay nũng nịu...
Em còn nhiều tật xấu lắm.
Còn yêu em thì anh còn phải tự chấp nhận thôi !

...

"Yêu anh !"

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Áp lực!




"...Cho dù em có nghĩ về hôn nhân một cách lạc quan hay bi quan thì khi em yêu một ai đó em sẽ muốn gắn kết cùng họ đến cuối cuộc đời!"

...

Trước giờ tôi vốn không biết.
Tình yêu có thể làm cho người ta thấy áp lực đến nhường này.
Sau đó, là cảm thấy công việc cũng đầy áp lực, cuộc sống bình thường cũng đầy áp lực, con mèo con chó đi qua cũng áp lực. Mà thậm chí, gia đình ta yêu thương nhất cũng làm cho ta vô cùng áp lực.
Ta ủy mị đi.
Cơn gió thổi qua cũng làm ta muốn khóc, thời gian chết cũng làm ta trằn trọc, hoặc một cử chỉ vô ý hay một ánh mắt lạnh lùng cũng làm ta thấy sợ hãi.
Và rồi thao thức suốt đêm.
Vậy... đây có phải là tình yêu không?
Mà sao, nó chẳng đẹp chút nào hết vậy?
...
Ai cũng nói như vậy là tốt nhất cho tôi, chỉ có mình tôi biết đâu là sự thật nhưng lại không thể nào nói ra được.
Tôi dĩ nhiên là yêu anh ấy.
Một người đàn ông như vậy ai có thể không yêu?
Dịu dàng, chu đáo, thành đạt, hơi lạnh lùng và lại đầy nam tính...
Nhưng nếu anh ấy không có những thứ đó thì liệu tôi có yêu anh ấy hay không?
Hoặc đổi lại nếu tôi không như bây giờ thì anh ấy liệu có yêu tôi hay không?
Trước giờ cứ nghĩ, tình yêu của đời tôi một ngày nào đó sẽ do hai trái tim chỉ định, cuối cùng lại đầy lí trí và hoa lá cành...
...
Thật phũ phàng!
...
Nói thật tôi đã nghe quá nhiều lời khuyên rồi.
Từ bé thì khuyên đừng yêu, lớn chút thì giục yêu đi, bây giờ thì là dạy phải yêu như thế nào.
Vậy tôi cứ làm theo lời dạy của người khác, cứ sống cứ nói cứ xuất hiện trước mặt anh với bộ mặt giả tạo như vậy thì liệu anh sẽ yêu tôi chứ?
Anh sẽ yêu tôi phải không?
Yêu cái gì đẹp nhất của tôi hay yêu chính con người tôi?
...
Tôi hoang mang quá!

...

"-Vậy anh muốn cưới em hay muốn cưới một người về làm vợ?
(Cười)"

Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

If tomorrow never comes...




" Gather up your tears, keep ‘em in your pocket
Save them for a time when your really gonna need them . "


 ....

Ngày lại nối ngày qua đi
Và tôi vẫn ngồi mãi tại nơi này.
...
Ai cũng có một câu hỏi về tương lai, và chúng ta trả lời nó bằng quá khứ.
Tôi có vô vàn câu hỏi về tương lai và tôi đã trả lời nó bằng vô vàn quá khứ.
Ngồi vẩn vơ tôi chỉ nghĩ, có lẽ, nó là một tương lai thực sự vô hậu.
...
Lắm lúc tôi cảm thấy, mình thực sự "xăng đá".
Cứ luôn chắc chắn trong mọi con đường mình vạch ra, hào hứng làm việc, quanh đi quẩn lại, tôi vẫn dậm chân tại chỗ, thậm chí làm cho chính bản thân mình bị trọng thương và thủng lỗ chỗ.
Nhẩm lại, bỗng thấy đau quá...
...
Tôi bây giờ nên làm gì đây?
Công việc không, bằng cấp không, tiền không, xe không, nhà không, tình yêu không... Được mỗi cái nhiều thịt lắm mỡ, mà cái đấy tôi muốn cho đi còn chẳng được.
Cứ tự cho mình là thông minh, bây giờ tôi mới biết hóa ra mình dại dột.
Bé bỏng cứ tự đào tạo cho mình cái trò "mượn gió bẻ măng" với "nước chảy bèo trôi" giờ mới nhận ra "cây to đón gió lớn" mới là mục tiêu đức tính mà mình nên rèn luyện.
Ngẫm lại, thấy muộn quá rồi.
 ...
Chị chủ cửa hàng tôi đang làm thêm nói: "Có bao giờ các em muốn tự tử không? Ôi chị thì nhiều lắm, ngày đi học chị còn ước cắt cổ tay chết đi mấy lần rồi..."
Bây giờ thì cũng đã tự tử bằng cách có một chồng và hai con trai.
Cô bé vùng cao mà ngày trước trong một lần đi du lịch qua tôi có gặp và trao đổi địa chỉ giờ đã lớn và sắp bước vào cấp ba. Khoe ríu rít noọng đã có bạn trai rồi nha, là bạn cùng lớn, cùng ăn cùng tắm với noọng nha...
Nghe vậy ai cũng mừng.
 ...
Buồn cười khi tôi lúc nào cũng chỉ ước chẳng có ngày mai, nhưng sáng nào cũng phải dậy đánh răng rửa mặt.
Mẹ tôi bảo họ nhà mày chỉ giỏi ăn với ngủ, tôi bảo mẹ là nhưng con đâu cần ăn.
Chiều đi làm về mở tủ lạnh tu một hớp sữa, mua mì gói về oánh chén, vứt vào mấy miếng bò khô là con mèo già lụ khụ toàn đi ăn vụng trong nhà cũng phải chảy nước miếng.
Đêm đi ngủ trời nóng thì chồng hai cái quạt, trời lạnh thì hai lớp chăn bông, thêm lò sưởi, tắt điện, cho tay lên trán, chuẩn bị ổn thỏa và bắt đầu suy nghĩ vớ vẩn...
Sáng hôm sau thì lại lèm bèm lèm bèm vì sao lại phải dậy đánh răng rửa mặt...
Và tôi đã kết thúc từng ngày của hăm mươi hai năm tồn tại trên đời như vậy (hoặc cũng gần như vậy).
...
Bạn có bao giờ tự hỏi - "Sao lại như thế?" , "Sao người ta như thế này, mình lại như thế kia?" , "Sao họ làm được, mình không làm được?" , "Sao họ có được mình không có được?" ...
Tôi thì lại chỉ hỏi: "Sao ngày mới cứ đến thế?" , "Sao nhàm chán thế?" , "Sao buồn ngủ thế?" ...

...

"...Và tôi chỉ muốn đi thật xa nơi này."



                                                                                               Quảng Ninh.
                                                                                             Lo sợ nặng nề...

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

Nhức nhối...




"Có đôi lúc tôi vẫn nghĩ, nếu tình yêu không thể đạt được thì tốt hơn nên chúc người mình yêu hạnh phúc, nếu người mình yêu không thể yêu mình thì tốt nhất nên để người ấy hạnh phúc bên người mình yêu... tôi vẫn nghĩ rất nhiều.
Nhưng tôi cũng biết, nghĩ và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."

...

Tôi đã có một ngày hạnh phúc.
Một ngày hạnh phúc cả về thể xác và tinh thần.
Tôi đã ở cạnh tình yêu của tôi...
Gần,
Rất gần...
...
Nhưng cũng rất xa...
...
Tình tôi đơn giản lắm, nhẹ nhàng lắm, nhưng cũng da diết lắm.
Tôi muốn ôm lấy nó bằng đôi tay này, nhưng nặng nề, tôi không làm được.
Cái cảm giác vô dụng đè thật nặng vào trái tim tôi.
Tôi đau đến vô cùng.
...
Có đôi lúc tôi không còn muốn dấu giếm, chẳng còn muốn quan tâm đến luân thường đạo lí, chẳng muốn nhìn vào ánh mắt của người đời...
Tôi chỉ muốn chạy đến nắm lấy đôi tay gầy ấy.
Để mà bên nhau suốt đời này, để mà ôm lấy hạnh phúc một lần trong đời này.
Nhưng tôi biết điều ấy mãi mãi không tồn tại.

...


"Đôi tay ấy không dành cho tôi, trái tim ấy không đập vì tôi."

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

Mom...




"Tôi là một đứa trẻ được lớn lên trong vòng tay của cả bố và mẹ.
Được sống đàng hoàng, được ăn mặc, học hành tử tế.
Ấy vậy mà, tôi vẫn là một kẻ chẳng ra sao... "

...

Đả kích lớn nhất với tôi trong năm nay - đó là khi mẹ tôi lên bàn mổ - là khi bà đối mặt giữa sự sống và cái chết - cũng là khi tôi cảm thấy mình bất lực nhất trên đời này.
...
Mẹ tôi năm nay 49 tuổi.
Với người Việt, nghe đến cái tuổi này có lẽ ai cũng phải suýt xoa "Ối, tuổi hạn...".
Mẹ tôi cũng là người Việt, và mẹ tôi cũng lo lắng.
Tôi biết bà lo lắng, bà sợ hãi, nhưng bà chưa bao giờ biểu lộ ra ngoài.
Vì cuộc đời bà còn đang phải lo lắng cho nhiều người quá rồi.
...
Là phụ nữ ai chẳng sợ mình già đi, sợ khi sức tàn lực kiệt, sợ không con không cháu, sợ bệnh tật,... Mẹ tôi còn sợ các con không thành đạt, sợ chúng nó bị xã hội bắt nạt, sợ chồng nổi cơn, sợ gió sợ mây, sợ quên mồng 1, sợ nhỡ 15...
Mẹ tôi lo lắng cả một đời người.
Ngày còn trẻ, mẹ tôi là một cô gái đẹp. Một con chim sơn ca hay hát hay cười.
Mẹ có những mối tình học trò trong sáng, đẹp đẽ, mà mỗi khi nghe bà kể lại, tôi luôn thấy trong mắt bà lấp lánh ánh cười...
...cùng hoài niệm.
Tôi hiểu, đó là vốn hành trang ít ỏi của tình yêu mà bà có được, nhớ được, mang được đi cho đến khi gặp bố tôi, cho đến hiện tại và có thể là cho đến hết cuộc đời này...
...
Mẹ luôn bào rằng cuộc đời mẹ là cả một thất bại - đến tuổi này mà bà chẳng có gì trong tay cả.
Tôi thấy tôi cũng vậy.
Anh trai tôi lại càng vậy.
Vậy nên, mẹ bảo đời mẹ lại càng ê chề và thảm hại.
Tôi cũng chỉ biết cười.
...
Tôi - là một đứa con tồi tệ.
Tôi đi lệch đường, tôi trái quỹ đạo, tôi bất cần, tôi bội bạc, nhạt nhẽo... và lắm khi tôi còn dám oán trách mẹ mình.
Tôi khốn nạn.
...
Mẹ tôi rất yêu tôi, yêu chúng tôi.
Bà đã từng tin tưởng và kì vọng vào chúng tôi nhất thế gian này.
Điểm tựa của mẹ, ánh sáng của mẹ, tương lai của mẹ...
Vậy mà chúng tôi nắm tay bà và kéo bà qua hết thất bại này đến thất bại khác.
Niềm tin mai một dần, và tôi biết, nó sắp cạn.
Nhưng tôi cũng biết, dù nó cạn, mẹ vẫn rất yêu chúng tôi.
Vì vậy, tôi lại càng ỷ lại.
...
Ngày bà vào phòng mổ, gia đình chỉ có tôi và anh trai.
Bố tôi đi du lịch rồi. Và mẹ cũng chẳng buồn thông báo cho bố biết.
Ông ngoại đã quá già, và chị gái duy nhất của mẹ chẳng buồn để tâm, bá còn bận ghen tị...
Lúc bà vào phòng cách li, tôi đã thấy bà lén lấy tay áo chấm nước mắt.
Tôi biết, mẹ sợ hãi. Mẹ tôi, người phụ nữ can đảm nhất trên đời này - cũng đang sợ hãi. Và tủi thân.
Lúc ấy, bỗng dưng tôi muốn khóc.
Tôi cũng tủi thân.
...
Mẹ an toàn.
Lúc mẹ đau đớn trong hôn mê hậu phẫu, tôi biết, mẹ lại đã vừa viết lên trong bàng kì tích của cuộc đời mình thêm một dòng chữ nữa.
Dù mẹ nói đời mẹ toàn thất bại, nhưng trong mắt của tôi - một đứa từ nhỏ chỉ biết rộng lớn sau bầu trời là mẹ mình - vẫn thấy đời mẹ chỉ toàn những kì tích.
Khu vườn mà mẹ ươm trái vẫn còn xanh, hy vọng cây sẽ mau lớn, tỏa bóng mát che chở cuộc đời mẹ, ra trái ngọt như mẹ vẫn hoài mong.

...

" - Nếu mà con phải đi học xa nhà, con sẽ chọn một trường nào thật xa, thật xa,.. để một năm con chỉ về 1 lần thôi.
  - Bố chị, đến lúc đấy rồi xem.
  - Ừ, mẹ cứ chờ mà xem...
.
..
...
  - Sao tuần này lại về rồi hả con?
  - ... "




                                                                 Thái Nguyên, ngày 07 tháng 8 năm 2012.
                                                                                           Sắp thi.