Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012
Nhức nhối...
"Có đôi lúc tôi vẫn nghĩ, nếu tình yêu không thể đạt được thì tốt hơn nên chúc người mình yêu hạnh phúc, nếu người mình yêu không thể yêu mình thì tốt nhất nên để người ấy hạnh phúc bên người mình yêu... tôi vẫn nghĩ rất nhiều.
Nhưng tôi cũng biết, nghĩ và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau."
...
Tôi đã có một ngày hạnh phúc.
Một ngày hạnh phúc cả về thể xác và tinh thần.
Tôi đã ở cạnh tình yêu của tôi...
Gần,
Rất gần...
...
Nhưng cũng rất xa...
...
Tình tôi đơn giản lắm, nhẹ nhàng lắm, nhưng cũng da diết lắm.
Tôi muốn ôm lấy nó bằng đôi tay này, nhưng nặng nề, tôi không làm được.
Cái cảm giác vô dụng đè thật nặng vào trái tim tôi.
Tôi đau đến vô cùng.
...
Có đôi lúc tôi không còn muốn dấu giếm, chẳng còn muốn quan tâm đến luân thường đạo lí, chẳng muốn nhìn vào ánh mắt của người đời...
Tôi chỉ muốn chạy đến nắm lấy đôi tay gầy ấy.
Để mà bên nhau suốt đời này, để mà ôm lấy hạnh phúc một lần trong đời này.
Nhưng tôi biết điều ấy mãi mãi không tồn tại.
...
"Đôi tay ấy không dành cho tôi, trái tim ấy không đập vì tôi."
Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012
Mom...
"Tôi là một đứa trẻ được lớn lên trong vòng tay của cả bố và mẹ.
Được sống đàng hoàng, được ăn mặc, học hành tử tế.
Ấy vậy mà, tôi vẫn là một kẻ chẳng ra sao... "
...
Đả kích lớn nhất với tôi trong năm nay - đó là khi mẹ tôi lên bàn mổ - là khi bà đối mặt giữa sự sống và cái chết - cũng là khi tôi cảm thấy mình bất lực nhất trên đời này.
...
Mẹ tôi năm nay 49 tuổi.
Với người Việt, nghe đến cái tuổi này có lẽ ai cũng phải suýt xoa "Ối, tuổi hạn...".
Mẹ tôi cũng là người Việt, và mẹ tôi cũng lo lắng.
Tôi biết bà lo lắng, bà sợ hãi, nhưng bà chưa bao giờ biểu lộ ra ngoài.
Vì cuộc đời bà còn đang phải lo lắng cho nhiều người quá rồi.
...
Là phụ nữ ai chẳng sợ mình già đi, sợ khi sức tàn lực kiệt, sợ không con không cháu, sợ bệnh tật,... Mẹ tôi còn sợ các con không thành đạt, sợ chúng nó bị xã hội bắt nạt, sợ chồng nổi cơn, sợ gió sợ mây, sợ quên mồng 1, sợ nhỡ 15...
Mẹ tôi lo lắng cả một đời người.
Ngày còn trẻ, mẹ tôi là một cô gái đẹp. Một con chim sơn ca hay hát hay cười.
Mẹ có những mối tình học trò trong sáng, đẹp đẽ, mà mỗi khi nghe bà kể lại, tôi luôn thấy trong mắt bà lấp lánh ánh cười...
...cùng hoài niệm.
Tôi hiểu, đó là vốn hành trang ít ỏi của tình yêu mà bà có được, nhớ được, mang được đi cho đến khi gặp bố tôi, cho đến hiện tại và có thể là cho đến hết cuộc đời này...
...
Mẹ luôn bào rằng cuộc đời mẹ là cả một thất bại - đến tuổi này mà bà chẳng có gì trong tay cả.
Tôi thấy tôi cũng vậy.
Anh trai tôi lại càng vậy.
Vậy nên, mẹ bảo đời mẹ lại càng ê chề và thảm hại.
Tôi cũng chỉ biết cười.
...
Tôi - là một đứa con tồi tệ.
Tôi đi lệch đường, tôi trái quỹ đạo, tôi bất cần, tôi bội bạc, nhạt nhẽo... và lắm khi tôi còn dám oán trách mẹ mình.
Tôi khốn nạn.
...
Mẹ tôi rất yêu tôi, yêu chúng tôi.
Bà đã từng tin tưởng và kì vọng vào chúng tôi nhất thế gian này.
Điểm tựa của mẹ, ánh sáng của mẹ, tương lai của mẹ...
Vậy mà chúng tôi nắm tay bà và kéo bà qua hết thất bại này đến thất bại khác.
Niềm tin mai một dần, và tôi biết, nó sắp cạn.
Nhưng tôi cũng biết, dù nó cạn, mẹ vẫn rất yêu chúng tôi.
Vì vậy, tôi lại càng ỷ lại.
...
Ngày bà vào phòng mổ, gia đình chỉ có tôi và anh trai.
Bố tôi đi du lịch rồi. Và mẹ cũng chẳng buồn thông báo cho bố biết.
Ông ngoại đã quá già, và chị gái duy nhất của mẹ chẳng buồn để tâm, bá còn bận ghen tị...
Lúc bà vào phòng cách li, tôi đã thấy bà lén lấy tay áo chấm nước mắt.
Tôi biết, mẹ sợ hãi. Mẹ tôi, người phụ nữ can đảm nhất trên đời này - cũng đang sợ hãi. Và tủi thân.
Lúc ấy, bỗng dưng tôi muốn khóc.
Tôi cũng tủi thân.
...
Mẹ an toàn.
Lúc mẹ đau đớn trong hôn mê hậu phẫu, tôi biết, mẹ lại đã vừa viết lên trong bàng kì tích của cuộc đời mình thêm một dòng chữ nữa.
Dù mẹ nói đời mẹ toàn thất bại, nhưng trong mắt của tôi - một đứa từ nhỏ chỉ biết rộng lớn sau bầu trời là mẹ mình - vẫn thấy đời mẹ chỉ toàn những kì tích.
Khu vườn mà mẹ ươm trái vẫn còn xanh, hy vọng cây sẽ mau lớn, tỏa bóng mát che chở cuộc đời mẹ, ra trái ngọt như mẹ vẫn hoài mong.
...
" - Nếu mà con phải đi học xa nhà, con sẽ chọn một trường nào thật xa, thật xa,.. để một năm con chỉ về 1 lần thôi.
- Bố chị, đến lúc đấy rồi xem.
- Ừ, mẹ cứ chờ mà xem...
.
..
...
- Sao tuần này lại về rồi hả con?
- ... "
Thái Nguyên, ngày 07 tháng 8 năm 2012.
Sắp thi.
Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012
Where is the love...?
"Khi những tháng ngày của hội hè đã sắp kết thúc, tôi bất chợt nhận ra, trong đời mình, tôi đã đánh mất quá nhiều phút giây quý giá..."
...
Trước đây tôi đã yêu ai chưa nhỉ?
Nghĩ lại, lần mò lại, vẫn thấy bộ nhớ trống rỗng.
Vậy nghĩa là chưa.
Chưa?
Chắc chắn là chưa?
Ha ha...
Nếu thế thì thật là nực cười.
...
Chẳng biết, có nực cười thật không...
Quảng Ninh, ngày 10 tháng 3 năm 2012
Nhàm chán...
Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012
Với tới bầu trời...
"...Sáng ra, rảnh rỗi, bỗng thấy rằng mình muốn viết.
Thực chất trước giờ vẫn luôn chuộng mực đen giấy trắng hơn, nhưng lúc này chẳng có cơ hội thực hiện, mà đầu lại ngổn ngang suy nghĩ...
Cực chẳng đã, đành phải viết vào đây vậy..."
...
Còn nhớ năm 16 tuổi, một chị gái ở xa đã gửi cho một món quà sinh nhật, kèm một tấm thiệp trên có ghi lời chúc: "Hãy với tới bầu trời, vì nếu không chạm tới được thì bạn cũng đang ở giữa những vì tinh tú."
Ngày ấy, đọc, còn thấy hi vọng tràn trề. Giờ nghĩ lại chỉ thấy thật nực cười. Tôi - hiện đang ở dải ngân hà bao nhiêu rồi?
...
Lại nhớ năm lớp 4, mẹ hỏi rằng: "Lớn lên con muốn làm gì?". Ừ thì, lớn lên con muốn làm họa sĩ này, con còn muốn làm cả khảo cổ học nữa này... . Bố với mẹ cười như nắc nẻ, gì mà hão huyền, gì mà xa xôi...
Cơ bản, đã biết ước mơ của trẻ con nó thường khó trở thành hiện thực, đã biết nghe nó nói thì sẽ cười nhạo. Vậy thì còn hỏi làm gì? Người nói có thể quên mau, nhưng người nghe, ai chẳng nhớ mãi. Cứ gieo hi vọng rồi lại dẫm nó lụi đi, chỉ có mảnh đất là bị bạc màu thôi.
...
Ngồi suy đi tính lại, một lèo các quãng thời gian trôi qua, tôi đã làm được những gì gọi là thành công cho bản thân mình?
Thực chất, là chẳng làm được cái gì cả.
Ngày trước là vịt con xấu xí, đi đến đâu cũng bị so sánh ỉ ôi, thì bây giờ dù có hóa thành thiên nga, trong tâm tưởng vẫn luôn nghĩ mình là vịt.
Ngày trước có tham gia hàng trăm cuộc thi lớn nhỏ, giành được hàng trăm giải thưởng, lớn có, bé có, chắc gì đã có cuộc thi nào, giải thưởng nào do chính bản thân kiên quyết muốn tham gia, muốn tự nguyện bỏ công sức đoạt lấy.
Cuộc đời là vậy, hết khóc rồi cười, bon chen giữa những tầng cảm xúc, giữa những mối quan hệ, giữa gia đình, bạn bè, công việc... Chắc gì có mấy ai được sống thật với chính mình?
Có thể, khi những ràng buộc chẳng còn, thì vực sâu chưa chắc đã là tội lỗi.
...
Tôi thực chất chỉ luôn muốn tìm cho mình một chốn bình yên.
Khi con người hóa những con thiêu thân lao vào ánh đèn màu chốn đô thị thì tôi chỉ muốn tìm một góc khuất đơn giản và thanh tĩnh để đắm chìm, để thôi suy nghĩ.
Nhưng xét cho cùng, tôi chẳng phải bậc anh tài như Nguyễn Trãi, cũng không có chí lớn như Trần Nhân Tông. Tôi cũng chỉ là một con người bình thường, cũng sẽ bị cuốn hút bởi tiền tài, danh vọng, cũng sẽ bị quấn theo cơm ăn áo mặc, theo cuộc sống đời thường... chỉ là, đấy không phải những điều tôi muốn.
...
Bây giờ tôi 21 tuổi. Mẹ bảo 22 tuổi, bằng tuổi mày tao đã có anh mày... . Buồn cười ở chỗ, những chuyện như thế này tôi chỉ nghe tai này rồi luồn qua tai kia. Tôi vẫn còn những nơi tôi muốn đi, những việc tôi muốn làm, sao cứ phải dồn ép rồi làm nặng đầu tôi?
Mẹ tôi đôi khi cứ hay lo cho con cái quá. 21 năm trên đời, tôi chấp nhận bỏ ước mơ, bỏ cuộc sống mà mình mong muốn, không chơi bời, không nghiện ngập, không sa đà, chỉ để làm một đứa con ngoan của mẹ... Nhưng cũng có lúc tôi hi vọng mẹ hãy sống vì mẹ. Đừng có quá suy nghĩ về con để rồi mệt mỏi thêm nữa. Các con của mẹ lớn rồi, mẹ sao có thể mãi ôm mãi trong tay mà chăm bẵm, bế bồng như ngày còn thơ?
Tôi không hiểu, tôi bây giờ vẫn chỉ là một sinh viên nghèo. Chỉ cái việc đi chợ mua mớ rau thôi cũng làm tôi đau đầu thì bạn bè xung quanh tôi lấy đâu ra thời gian và công sức cho cái thứ gọi là tình yêu nữa? Xét cho cùng, mảnh đất dưới chân tôi lúc này đây, nó đã chắc chắn đâu, con đường tôi đi nó cũng có phải đã nhìn thấy đích đâu? Tương lai của tôi, cho tôi tự cầm lái nó một lần thì sẽ bị chệch đường ray ư?
Tại sao, ai cũng mất lòng tin vào tôi như thế?
(Ha ha, nhưng xét cho cùng, hiện giờ tôi vẫn sung sướng hơn anh trai tôi nhiều lắm.)
...
Tôi là một đứa luôn thất bại. Việc làm tôi cảm thấy thất bại nhất, đó là để vuột một số người bạn tốt đi qua cuộc đời mình.
Nhớ năm cấp 3, chị H có hỏi là: "Có bao giờ em ngừng cười và khóc không?". Câu hỏi ấy để lại một khoảng lặng rất lâu trong trí nhớ và trong tâm hồn tôi. Cơ bản ngày ấy tôi có chị, con người luôn hiểu tôi nghĩ gì và muốn gì. Chị luôn trách sao tôi ít tâm sự về mình với chị quá, sao tôi còn nhỏ mà mắt lại có quầng thâm, sao tôi ở ngay đây mà thấy xa quá thế... . Những năm tháng có chị bên cạnh sao tôi thấy thật ấm áp, nhưng giờ nhớ lại, chị chỉ còn là một đốm sáng le lói trong kí ức. Chị nơi đâu tôi còn không biết, giờ gặp lại, con người đã khác, cuộc đời đã khác, biết đâu chẳng còn được như xưa.
...
Tôi ghen tị với Peter Pan nhiều lắm. Cậu không muốn lớn lên thì sẽ chẳng lớn lên, cậu sống và chiến đấu vì cuộc đời mình như chính cậu muốn... Như cậu, tôi mới thấy nó đúng là chạm vào bầu trời, chứ có thành công, có sự nghiệp mà mãi không thỏa mãn, mãi vẫn cảm thấy thiếu... vậy, có gì mà hạnh phúc?
...
Bây giờ, thứ tôi muốn nhất là một làn gió. Nếu nó có thể thổi qua tâm trí tôi và đừng để tôi phải suy nghĩ nữa thì thật tốt. Nói thật, cuộc đời cũng giống như một giấc ngủ dài. Nhắm mắt vào và mở mắt ra, bao nhiêu năm sống trên đời đã trôi qua lúc nào không biết.
Tôi bây giờ cũng chỉ đành chịu chấp nhận cái lãng phí hai mươi mấy năm cuộc đời của mình. Vậy cho nên, lắm lúc, cũng cảm giác mình như một chiếc chuông gió, luôn treo đó để đợi gió ngàn xanh...
Quảng Ninh, ngày 07 tháng 2 năm 2012.
Nắng...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



