Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012

Với tới bầu trời...




"...Sáng ra, rảnh rỗi, bỗng thấy rằng mình muốn viết.
Thực chất trước giờ vẫn luôn chuộng mực đen giấy trắng hơn, nhưng lúc này chẳng có cơ hội thực hiện, mà đầu lại ngổn ngang suy nghĩ...
Cực chẳng đã, đành phải viết vào đây vậy..."

...

Còn nhớ năm 16 tuổi, một chị gái ở xa đã gửi cho một món quà sinh nhật, kèm một tấm thiệp trên có ghi lời chúc: "Hãy với tới bầu trời, vì nếu không chạm tới được thì bạn cũng đang ở giữa những vì tinh tú."
Ngày ấy, đọc, còn thấy hi vọng tràn trề. Giờ nghĩ lại chỉ thấy thật nực cười. Tôi - hiện đang ở dải ngân hà bao nhiêu rồi?
...
Lại nhớ năm lớp 4, mẹ hỏi rằng: "Lớn lên con muốn làm gì?". Ừ thì, lớn lên con muốn làm họa sĩ này, con còn muốn làm cả khảo cổ học nữa này... . Bố với mẹ cười như nắc nẻ, gì mà hão huyền, gì mà xa xôi...
Cơ bản, đã biết ước mơ của trẻ con nó thường khó trở thành hiện thực, đã biết nghe nó nói thì sẽ cười nhạo. Vậy thì còn hỏi làm gì? Người nói có thể quên mau, nhưng người nghe, ai chẳng nhớ mãi. Cứ gieo hi vọng rồi lại dẫm nó lụi đi, chỉ có mảnh đất là bị bạc màu thôi.
...
Ngồi suy đi tính lại, một lèo các quãng thời gian trôi qua, tôi đã làm được những gì gọi là thành công cho bản thân mình?
Thực chất, là chẳng làm được cái gì cả.
Ngày trước là vịt con xấu xí, đi đến đâu cũng bị so sánh ỉ ôi, thì bây giờ dù có hóa thành thiên nga, trong tâm tưởng vẫn luôn nghĩ mình là vịt.
Ngày trước có tham gia hàng trăm cuộc thi lớn nhỏ, giành được hàng trăm giải thưởng, lớn có, bé có, chắc gì đã có cuộc thi nào, giải thưởng nào do chính bản thân kiên quyết muốn tham gia, muốn tự nguyện bỏ công sức đoạt lấy.
Cuộc đời là vậy, hết khóc rồi cười, bon chen giữa những tầng cảm xúc, giữa những mối quan hệ, giữa gia đình, bạn bè, công việc... Chắc gì có mấy ai được sống thật với chính mình?
Có thể, khi những ràng buộc chẳng còn, thì vực sâu chưa chắc đã là tội lỗi.
...
Tôi thực chất chỉ luôn muốn tìm cho mình một chốn bình yên.
Khi con người hóa những con thiêu thân lao vào ánh đèn màu chốn đô thị thì tôi chỉ muốn tìm một góc khuất đơn giản và thanh tĩnh để đắm chìm, để thôi suy nghĩ.
Nhưng xét cho cùng, tôi chẳng phải bậc anh tài như Nguyễn Trãi, cũng không có chí lớn như Trần Nhân Tông. Tôi cũng chỉ là một con người bình thường, cũng sẽ bị cuốn hút bởi tiền tài, danh vọng, cũng sẽ bị quấn theo cơm ăn áo mặc, theo cuộc sống đời thường... chỉ là, đấy không phải những điều tôi muốn.
...
Bây giờ tôi 21 tuổi. Mẹ bảo 22 tuổi, bằng tuổi mày tao đã có anh mày... . Buồn cười ở chỗ, những chuyện như thế này tôi chỉ nghe tai này rồi luồn qua tai kia. Tôi vẫn còn những nơi tôi muốn đi, những việc tôi muốn làm, sao cứ phải dồn ép rồi làm nặng đầu tôi?
Mẹ tôi đôi khi cứ hay lo cho con cái quá. 21 năm trên đời, tôi chấp nhận bỏ ước mơ, bỏ cuộc sống mà mình mong muốn, không chơi bời, không nghiện ngập, không sa đà, chỉ để làm một đứa con ngoan của mẹ... Nhưng cũng có lúc tôi hi vọng mẹ hãy sống vì mẹ. Đừng có quá suy nghĩ về con để rồi mệt mỏi thêm nữa. Các con của mẹ lớn rồi, mẹ sao có thể mãi ôm mãi trong tay mà chăm bẵm, bế bồng như ngày còn thơ?
Tôi không hiểu, tôi bây giờ vẫn chỉ là một sinh viên nghèo. Chỉ cái việc đi chợ mua mớ rau thôi cũng làm tôi đau đầu thì bạn bè xung quanh tôi lấy đâu ra thời gian và công sức cho cái thứ gọi là tình yêu nữa? Xét cho cùng, mảnh đất dưới chân tôi lúc này đây, nó đã chắc chắn đâu, con đường tôi đi nó cũng có phải đã nhìn thấy đích đâu? Tương lai của tôi, cho tôi tự cầm lái nó một lần thì sẽ bị chệch đường ray ư?
Tại sao, ai cũng mất lòng tin vào tôi như thế?
(Ha ha, nhưng xét cho cùng, hiện giờ tôi vẫn sung sướng hơn anh trai tôi nhiều lắm.)
...
Tôi là một đứa luôn thất bại. Việc làm tôi cảm thấy thất bại nhất, đó là để vuột một số người bạn tốt đi qua cuộc đời mình. 
Nhớ năm cấp 3, chị H có hỏi là: "Có bao giờ em ngừng cười và khóc không?". Câu hỏi ấy để lại một khoảng lặng rất lâu trong trí nhớ và trong tâm hồn tôi. Cơ bản ngày ấy tôi có chị, con người luôn hiểu tôi nghĩ gì và muốn gì. Chị luôn trách sao tôi ít tâm sự về mình với chị quá, sao tôi còn nhỏ mà mắt lại có quầng thâm, sao tôi ở ngay đây mà thấy xa quá thế... . Những năm tháng có chị bên cạnh sao tôi thấy thật ấm áp, nhưng giờ nhớ lại, chị chỉ còn là một đốm sáng le lói trong kí ức. Chị nơi đâu tôi còn không biết, giờ gặp lại, con người đã khác, cuộc đời đã khác, biết đâu chẳng còn được như xưa.
...
Tôi ghen tị với Peter Pan nhiều lắm. Cậu không muốn lớn lên thì sẽ chẳng lớn lên, cậu sống và chiến đấu vì cuộc đời mình như chính cậu muốn... Như cậu, tôi mới thấy nó đúng là chạm vào bầu trời, chứ có thành công, có sự nghiệp mà mãi không thỏa mãn, mãi vẫn cảm thấy thiếu... vậy, có gì mà hạnh phúc?

...

Bây giờ, thứ tôi muốn nhất là một làn gió. Nếu nó có thể thổi qua tâm trí tôi và đừng để tôi phải suy nghĩ nữa thì thật tốt. Nói thật, cuộc đời cũng giống như một giấc ngủ dài. Nhắm mắt vào và mở mắt ra, bao nhiêu năm sống trên đời đã trôi qua lúc nào không biết. 
Tôi bây giờ cũng chỉ đành chịu chấp nhận cái lãng phí hai mươi mấy năm cuộc đời của mình. Vậy cho nên, lắm lúc, cũng cảm giác mình như một chiếc chuông gió, luôn treo đó để đợi gió ngàn xanh...

                                                                                       

                                                     Quảng Ninh, ngày 07 tháng 2 năm 2012.
                                                   Nắng...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét